Khởi nghiệp cùng bạn thân – Kỳ 1: Tình thân và giấc mơ chung
Khi khởi nghiệp là giấc mơ chung của hai người bạn

Khởi nghiệp làm ăn, có cho mình một cơ ngơi riêng là ước mơ của rất nhiều người. Có người chọn đi một mình, tự tay gây dựng từ con số không. Cũng có người chọn bắt tay với bạn bè, người thân để chia sẻ rủi ro và cùng nhau gánh vác. Dù là đi một mình hay đồng hành cùng người khác, con đường khởi nghiệp nào cũng đầy chông gai.
Thành công chưa chắc là hạnh phúc
Thất bại là điều thường gặp – và khi nó xảy ra, có thể mất tiền, mất niềm tin, thậm chí mất luôn cả những người từng sát cánh bên mình. Nhưng ngay cả khi thành công – điều mà ai cũng mong đợi – thì cũng không hẳn là không phải đánh đổi. Có những cái giá âm thầm, chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Từ tình bạn gắn bó như ruột thịt, cùng nhau vượt khó
Câu chuyện tôi sắp kể là một minh chứng rõ nét. Đây là câu chuyện có thật mà tôi đã được trực tiếp tham gia với vai trò là người trung gian hòa giải.
Tôi có cơ hội chứng kiến từ những ngày đầu của một đôi bạn thân – thực ra là anh em kết nghĩa – cùng nhau bắt tay lập nghiệp. Họ đã sát cánh trong những lúc khó khăn nhất, kiên trì gây dựng từng chút một, cho đến khi doanh nghiệp dần ổn định và bắt đầu có lãi.

Đến niềm tin rạn nứt
Nhưng rồi cũng chính vào lúc tưởng như mọi thứ đã đi vào guồng, thì sợi dây gắn kết giữa họ bắt đầu rạn nứt. Tình bạn mười mấy năm bỗng dưng tan vỡ, nhường chỗ cho tranh chấp, nghi kỵ, cãi vã.
Vai trò của tôi – người trung gian hòa giải
Tôi được mời tham gia với tư cách là người trung gian hòa giải. Trong quá trình ấy, tôi tận mắt chứng kiến những va chạm, những tổn thương, những lần nuốt nghẹn vì không muốn làm tổn thương nhau… nhưng cũng không thể nhắm mắt bỏ qua những bất công đang diễn ra.
Tôi nghiệm ra nhiều điều quý giá – những điều mà bất kỳ ai đang có ý định khởi nghiệp cùng bạn thân hay người thân cũng nên đọc thật kỹ trước khi bắt đầu.

Một nửa sự thật đang chờ phía trước
Câu chuyện bắt đầu từ một ly cà phê hôm đó, khi Văn – gương mặt thất thần nhưng đầy kiềm nén – nhìn tôi và bắt đầu kể lại điều mà anh gọi là “sự thay đổi kỳ lạ” của người anh từng tin hơn cả ruột thịt.
Đó là vào cuối năm 2017, một hôm anh Tuân gọi tôi và bảo: “Từ nay tao không ghi sổ sách nữa, có nhiều thứ tao phải chi ra mày đâu có biết, tao cũng đâu có lấy được hoá đơn, nên từ nay cuối năm còn bao nhiêu thì chia ra…”
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Nói vậy nghĩa là sao? Cuối năm còn dư là như thế nào? Không ghi sổ sách là sao? Kinh doanh mà tại sao lại không ghi sổ sách?”
Văn giải thích: “Công ty chúng tôi là công ty nhỏ, doanh thu mỗi năm chỉ mấy mươi tỷ, mấy năm qua công việc kinh doanh thuận lợi hơn nhờ vào việc may gia công được cho những nhãn hàng trong nước. Tuy nhiên các nhãn này có đặc thù là công nợ mỗi năm họ chỉ thanh toán một hoặc hai lần, thường là vào dịp cuối năm. Cho nên anh Tuân mới nói cuối năm còn dư bao nhiêu thì chia ra là vậy.”
Tôi hỏi tiếp: “Vậy còn không ghi sổ là thế nào?”
Văn nói: “Đó là vì những nhãn hàng này muốn làm được thì phải chi ngoài cho một số cá nhân, rồi chi tiếp khách… đó là những khoản ‘bôi trơn’ mà không có sổ sách chứng từ.”
Tôi hỏi: “Như vậy theo anh, anh Tuân tính như vậy là đúng hay sai?”
Nói đến đây, Văn thở dài. “Ban đầu thì tôi cũng thấy chưa có gì bất cập. Vì anh em với nhau, tôi tin anh Tuân.” Vũ nói…
Ôi, lòng tin là thứ dễ tổn thương biết bao. Tôi chợt nhớ lại năm 2011, năm đó chính anh Tuân và anh Văn đã nhờ tôi tư vấn mọi thứ từ thủ tục pháp lý cho đến những thứ cần thiết khác để bước đầu chuẩn bị cho việc thành lập và vận hành một doanh nghiệp…
[Vẫn còn tiếp…]

Bình luận về bài viết này