Tôi đi – không chỉ để nhìn thế giới bên ngoài rộng lớn, mà để soi chiếu vào thế giới bên trong chính mình.
Tôi đã đi qua gần như tất cả các tỉnh thành của Việt Nam, vào những năm tháng tuổi trẻ – khi cơ thể còn đủ khỏe để thức trắng đêm, trèo đèo, lội suối mà không biết mỏi. Khi đôi chân còn vững vàng để đi hoài không nghỉ, và trái tim còn khao khát những vùng đất chưa từng đặt chân đến. Nhưng lạ lùng thay, càng đi xa, tôi càng thấy mình trở về. Trở về với ký ức. Trở về với những câu hỏi chưa có lời giải. Trở về với chính con người thật của mình – đơn sơ, lặng lẽ và luôn tò mò với từng ngọn gió lạ.

Không phải chuyến đi nào cũng êm ả. Có những lần tôi phải ngủ đêm lại trong một căn nhà hoang. Có khi lạc giữa một khu chợ không ai nói tiếng Kinh. Nhưng cũng chính từ những khoảnh khắc tưởng chừng bất tiện ấy, tôi học được cách mở lòng – với con người, với văn hóa, với sự bất ngờ luôn chờ đợi ở mỗi khúc cua.
Tôi nhớ một buổi sáng ở Bắc Hà – cao nguyên trắng của Lào Cai. Trời lạnh se sắt, mây sà xuống thấp như thể có thể chạm tay vào được. Tôi đứng bên chợ phiên, nơi người Mông, người Tày, người Phù Lá dắt theo cả gia đình, mang chó Mông cộc, ngô non, váy áo thổ cẩm xuống núi. Trong cái rộn ràng đầy màu sắc ấy, tôi lại thấy lòng mình tĩnh lặng đến lạ. Ở nơi đó, tôi đã ăn cơm nếp, thắng cố, một chén rượu ngô cay nồng, và những câu chuyện vụn vặt không cần hiểu hết lời cũng thấy ấm lòng.

Tôi nhớ một đêm lang thang ở Hội An. Phố cổ khi đã lên đèn mang một vẻ đẹp khác – dịu dàng và mộng mị như thể bước vào một giấc mơ xưa cũ. Những chiếc đèn lồng đủ sắc treo cao, đung đưa trong gió nhẹ. Tiếng guốc gỗ gõ lóc cóc trên nền đá rêu phong, tiếng rao chè bắp từ một gánh hàng khuất trong ngõ nhỏ – tất cả hòa quyện vào nhau, nhẹ tênh như một bản nhạc trôi giữa đêm.

Tôi không vội, chỉ chậm rãi bước qua từng mái hiên, từng khung cửa gỗ đã sậm màu thời gian. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy mình không còn là người khách đi qua, mà như một phần nhỏ bé của nơi này – một người đã từng sống ở đây, đã từng ngồi bên hiên nhà mà lặng im thắp một ngọn đèn. Đêm ấy, lòng tôi có một khoảng lặng rất trong. Không ồn ào, không trĩu nặng, chỉ là một sự yên tĩnh kỳ lạ – như thể tôi đang nghe chính mình, sau rất nhiều ngày chỉ biết nghe cuộc đời ngoài kia.
Tôi nhớ một đêm cắm trại trong rừng ở La Ngâu – một vùng đất vẫn còn nguyên sơ, nằm giữa những tầng mây và rừng thẳm của Bình Thuận. Đêm ấy, tôi và vài người bạn dựng lều bên một bãi cỏ ven suối, sau một ngày leo dốc băng rừng mệt nhoài. Không sóng điện thoại, không tiếng còi xe, chỉ có tiếng gió luồn qua kẽ lá và tiếng côn trùng râm ran trong bóng tối.

Lửa trại bập bùng soi rọi những gương mặt mỏi mệt nhưng bình yên. Chúng tôi ngồi đó, không ai nói gì nhiều. Mỗi người như đang lắng nghe một điều gì đó vang lên từ sâu trong lòng – có thể là nỗi nhớ, có thể là câu hỏi chưa từng thành lời. Tôi ngước nhìn bầu trời – sao dày đặc và thấp đến ngỡ ngàng, như thể chỉ cần giơ tay là có thể hái một chùm sáng về làm kỷ niệm.
Khi mọi người đã vào lều ngủ, tôi vẫn ngồi lại bên đống than tàn, một mình giữa rừng. Chưa bao giờ tôi cảm thấy rõ ràng sự tồn tại của mình như lúc ấy – không cần chứng minh gì cả, không cần chạy theo điều gì cả. Tôi chỉ là một con người nhỏ bé đang ngồi giữa thiên nhiên bao la, lặng lẽ và đủ đầy.
Tôi lại nhớ, một đêm nọ, ở đâu đó giữa vùng biển trời Tây Nam của Tổ quốc, tôi đã được đầm mình xuống một bãi san hô giữa biển cùng các ngư dân. Lần đầu tiên tôi thấy những đốm sáng nhỏ li ti như những ánh sao trời bừng lên mỗi khi tay tôi vẫy vào dòng nước. Người dân gọi đó là “lân tinh”, nhưng tôi thấy nó giống những chú đom đóm trên cây bần cạnh con sông trước nhà.

Những chuyến đi dạy tôi nhiều điều mà sách vở không thể. Từng vùng đất tôi qua đều là một trang vở lớn – không có giảng viên, không có bài kiểm tra, chỉ có tôi và cuộc sống hiện ra rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ: một tiếng rao hàng, một mùi nếp mới, một cái nhìn trìu mến từ người xa lạ.
Tôi viết lại những điều này, không phải để kể, mà để ghi nhớ. Không phải để trở thành một cẩm nang du lịch cho ai đó vô tình đọc thấy, mà là để chính tôi nhìn lại một hành trình của tuổi trẻ. Vì ký ức cũng như đường sá – nếu không vẽ lại, không đánh dấu, có ngày sẽ quên mất mình từng đi qua bao nhiêu yêu thương.
“Tôi đi”, là chuyên mục tôi dành riêng cho những mảnh ký ức ấy. Không phải là một tuyên bố, cũng không phải một hành trình đã kết thúc. Đó là nhịp đập đều đặn vẫn còn tiếp diễn trong tôi, mỗi khi nhớ lại.
“Tôi đi” – Không phải điểm đến, mà là hành trình. Không phải để kể mình đã đi bao xa, mà là đã chạm được bao sâu.
“Tôi đi” – không phải là những câu chuyện nối tiếp nhau về mặt thời gian, mà là những trải nghiệm rời rạc trong một hành trình thống nhất của tuổi trẻ. Là những kỷ niệm đơn lẻ bất chợt hiện về trong một cuộc đời đủ đầy, trọn vẹn.
Và hơn hết, “tôi đi” là nơi bạn và tôi có thể tìm thấy những điều không bao giờ thay đổi, ngay cả khi cuộc sống đã đổi thay.
Nếu bạn đang mệt mỏi, đang tìm một nơi để nghỉ chân – có thể những dòng này sẽ là một chỗ dừng tạm. Không ồn ào, không vội vã. Chỉ là một người kể lại, và một người nghe. Hãy cùng nhau nhìn lại những con đường, bằng trí nhớ và bằng trái tim.
Bình luận về bài viết này