Tôi đi – Bà Lụa 2014: Một bức ảnh, một mùa hè

Sáng nay, Facebook gửi về một kỷ niệm.
“Ảnh của bạn cách đây 11 năm.”

Tôi bấm vào. Một bức hình hiện ra – biển mênh mông, chúng tôi cười vang, tay hất nước tung tóe giữa một vịnh nhỏ đầy nắng. Có ai đó đang vỗ tay. Có người đang lấy tay che mắt khỏi làn nước. Những gương mặt… thân quen mà xa lạ.

Tôi ngồi thẫn ra một lúc. Rồi chẳng hiểu sao lại lật từng folder cũ trong máy, dò theo năm, tháng, rồi đến cái thư mục mang tên “Bà Lụa 2014”.
Từng tấm ảnh hiện ra, như thể ai đó đang khẽ gõ lên trí nhớ tôi, nhắc rằng:
“Bạn đã từng có một chuyến đi như thế.”

Chúng tôi ở Bà Lụa

Một chuyến đi để quên, và để nhớ

Khi đó, tôi vừa chia tay một mối tình. Mối tình đã bắt đầu bằng một chuyến xe máy rong ruổi từ Sài Gòn đi Phú Quốc. Tình yêu ấy sinh ra giữa biển, gió và bụi đường, giữa những buổi chiều tắt nắng nơi Dinh Cậu và những cái nắm tay ngại ngùng trên bãi cát dưới ánh trăng.

Chia tay rồi, tôi cứ ngỡ mình sẽ tránh xa tất cả những khung cảnh từng quen. Nhưng hoá ra, tôi lại tìm về biển. Không phải để tìm lại điều cũ, mà là để tìm lại chính mình – người đã từng yêu, từng tổn thương, và cần được chữa lành.

Tôi không chủ động lên kế hoạch. Chỉ vô tình lướt qua một bài rủ rê trên diễn đàn du lịch bụi, chỉ vài dòng ngắn ngủi: “Đi Bà Lụa không? Cần thêm 1-2 bạn đồng hành.” Và tôi nhắn. Và tôi đi.


Lần đầu gặp nhau, lần đầu tin nhau

Tôi không quen họ trước đó.
Chúng tôi chỉ là những cái tên, những nickname trên diễn đàn – nơi người ta chia sẻ lịch trình, rủ nhau đi chung cho đỡ tốn chi phí, và… đỡ sợ.

Không ai chắc người kia là ai. Nhưng lạ thay, những người xa lạ lại dễ mở lòng hơn ta tưởng. Một vài tin nhắn, đôi ba lần gọi, rồi… tụ họp.

Chúng tôi bắt đầu hành trình ấy như thể đã thân nhau từ trước. Không có rào cản, không có lịch trình quá chặt, chỉ có sự háo hức và một niềm tin rất bản năng rằng:
“Chúng ta sẽ có một chuyến đi đáng nhớ.”


Những ngày không có 3G

Bà Lụa khi ấy vẫn còn hoang sơ. Chẳng ai trong chúng tôi biết rõ phải đi đâu, làm gì.
Từ Sài Gòn đi xe đêm đến Kiên Lương, bắt chuyến tàu ra đảo. Trời xanh, nắng vàng, gió lộng và sóng yên biển lặng. Những hòn đảo xanh mướt hiện ra giữa biển khơi, tĩnh lặng và gần như tách biệt khỏi phần còn lại của thế giới.

Ba hòn Đầm nhìn từ xa

Sau khi được chiêu đãi bằng một bữa cơm trưa đậm đà hải sản tươi ngon – món quà hiếu khách từ gia đình anh chị mà chúng tôi gọi vui là “chủ đảo”, vì ở đây chỉ có mỗi gia đình họ cùng vài đứa trẻ nhỏ – chúng tôi bắt đầu chuyến khám phá quanh đảo.

Đường đi không dễ. Phải men theo những vách đá lởm chởm, băng qua các bãi đá ngầm trơn trượt, nắng gắt phả vào lưng. Nhưng chẳng ai than vãn. Có lẽ vì ai cũng mang theo một chút háo hức, một chút tuổi trẻ cần được xả ra sau những ngày bị nhốt trong bàn phím và deadline. Ở đây chẳng ai có thể làm phiền chúng tôi cả vì thi thoảng mới bắt được sóng điện thoại nhưng lại là… sóng của Campuchia

Sau một vòng đảo, mỗi người chúng tôi tìm cho mình một góc. Mắc võng giữa hai thân cây, nằm nghe sóng vỗ rì rào… cảm giác khoan khoái đến lạ. Gió từ biển lùa qua tóc, mùi mặn nồng của nước biển pha lẫn hương lá khô và tiếng chim hót, tiếng sóng vỗ – tất cả như ru chúng tôi vào một giấc ngủ trưa không cần báo thức.

Nằm nghe sóng vỗ rì rào

Chiều hôm đó, cả nhóm chúng tôi bắt đầu trải nghiệm thú vị nhất của Ba Hòn Đầm – đi bộ giữa biển. Ba hòn đảo nhỏ này nằm tách biệt nhau bởi nước biển nhưng mực nước không cao. Khi thủy triều xuống hoàn toàn có thể đi bộ qua lại giữa các đảo. Những đoạn sâu quá đầu thì bơi một tí cũng chẳng sao.

Vô tình gặp được một bè nuôi nhốt hải sản của ngư dân, họ đang ăn cơm chiều và họ mời chúng tôi cùng nhập bọn… thế là được một bữa ngon lành mà không hề bị tính phí. Chúng tôi cố nài nỉ để trả tiền nhưng họ đều từ chối. Mà sự thật là chúng tôi cũng không mang theo tiền mặt còn họ thì lại không nhận chuyển khoản.

Cuối cùng, chúng tôi đã mua số hải sản còn lại mà họ vừa bắt được để chuẩn bị cho bữa tối với lời hứa sẽ gửi tiền cho anh chị chủ đảo. Bạn sẽ không thể hình dung nổi, số hải sản trị giá 300,000 vnđ mà chúng tôi mua được nó thật sự nhiều đến mức nào đâu.

Quay trở lại đảo, nhóm chúng tôi chia nhau đi nhặt củi để nhóm lửa cho bữa tối quây quần cùng nhau. Và đó thực sự là một bữa tối đáng nhớ

Ngồi bên nhau trên bãi sỏi nhấp nhô, nghe tiếng lửa tí tách và nói về những điều không đầu không cuối. Khoảnh khắc ấy, chúng tôi hiện diện trọn vẹn – không điện thoại, không sóng Wi-Fi, không cần mạng xã hội để công nhận sự tồn tại của mình.


Lửa trại – ánh sáng, niềm vui và… nỗi buồn

Tôi còn nhớ rõ cái khoảnh khắc ngồi bên đống lửa.
Một ngày bên nhau đã phần nào xóa đi khoảng cách xa lạ, nhưng vẫn chưa đủ thân quen. Thế nhưng khi ánh lửa bùng lên, khoảng cách tan biến.

Chúng tôi chuyền tay nhau trái bắp nướng, củ khoai lùi, chia sẻ chai nước cuối cùng, bật cười vì một câu nói ngớ ngẩn. Không cần âm nhạc, nhưng khi có ai đó cất tiếng hát, thì cả nhóm cùng ngân nga theo. Những giai điệu của tuổi trẻ, tình yêu đôi lứa và tình yêu quê hương đất nước cứ thế tuôn trào.
Một đêm bình yên đến kỳ lạ, như thể mọi gánh nặng trên vai đã được để lại bên ngoài đảo.

Khi đêm dần về khuya, khi những chén rượu đã cạn và những giọng hát đã khàn đi, cũng là lúc mọi người dần lặng lại. Những câu nói cười không còn rôm rả. Dường như ai cũng đang quay về với chính mình, lặng yên, chậm rãi.

Rồi có ai đó bất chợt rủ: “Ra biển tắm đêm không?”. Không ai trả lời ngay, nhưng chỉ một lúc sau, cả nhóm đã rón rén bước xuống làn nước đen thẫm như nhung. Đêm không trăng, đảo không điện, biển tĩnh lặng như giữ một bí mật lớn. Và chính trong bóng tối ấy, điều kỳ diệu đã hiện ra.

Mỗi cử động nhẹ nơi bàn tay hay cú quẫy chân dưới mặt nước, lại khiến hàng ngàn đốm sáng li ti bật lên – những vệt lân tinh huyền ảo, nhấp nháy như sao trời rơi xuống biển. Chúng tôi trầm trồ, ngỡ ngàng. Ai nấy như hóa thành đứa trẻ, cười khúc khích, vừa bơi vừa đuổi theo ánh sáng trong làn nước mặn.

Vì là đêm tối trời, giữa đảo hoang không người, nên… chúng tôi đã để cơ thể mình được tự do hoàn toàn. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: khoảnh khắc này – tắm nude giữa biển lân tinh – là một điều sẽ không bao giờ lặp lại. Như một nghi thức nguyên sơ, như thể thiên nhiên đang giúp chúng tôi trút bỏ mọi phòng bị, mọi lo âu, mọi vết xước.

Tôi đã từng định tránh xa tất cả những nơi có biển. Vậy mà, giờ tôi lại ngồi đây – giữa biển. Nhưng không phải với người cũ, mà là với những người bạn mới, những người tôi chỉ vừa quen qua vài dòng rủ rê trên diễn đàn du lịch. Không ai biết tôi đang mang trong mình một nỗi buồn âm ỉ. Nhưng cũng không ai cần biết. Họ ở đó – chân thành, tự nhiên, không phán xét. Chúng tôi chỉ cần cười, cần ăn, cần nằm dài dưới trời sao để thấy mình vẫn còn sống.

Có ai đó bật bài “Cảm ơn tình yêu”.
Không ai để ý, nhưng tôi thì lặng đi một chút.
Bài hát ấy, ngày xưa là của hai người. Còn giờ, là của riêng tôi – với một trái tim đang lành lại.

Cám ơn tình yêu – Uyên Linh

Đêm ấy, trên hòn đảo nhỏ xíu giữa biển trời bao la, tôi nhận ra rằng mình đã không còn chạy trốn quá khứ nữa.
Tôi đang đi qua nó – bằng bước chân thật, bằng gió thật, bằng ánh lửa thật và những nụ cười rất thật.


Một tấm ảnh, một đời nhớ mãi

Ký ức là thứ kỳ lạ. Nó ngủ quên đâu đó rất sâu, nhưng chỉ cần một tín hiệu nhỏ – một bức ảnh, một dòng caption, một tiếng cười quen – là mọi thứ lại sống dậy như chưa từng rời xa.

Tôi đã đi, và tôi may mắn được sống trong một khoảnh khắc mà tuổi trẻ, thiên nhiên và tình bạn đều nguyên bản, chưa pha tạp, chưa bị số hóa, chưa vội quên.

Có thể tôi không bao giờ quay lại Bà Lụa.
Nhưng chỉ cần nhìn lại bức ảnh ấy,
tôi biết mình đã từng ở đó – và đã thật sự sống.

Ảnh đại diện Anh Duy Nguyễn Lê

Được xuất bản bởi

Categories:

Bình luận về bài viết này