Tôi từng học luật, hành nghề luật. Tôi cũng đã học tài chính – rồi làm tài chính. Sau đó, tôi theo học MBA và điều hành một công ty truyền thông trong giai đoạn bứt phá mạnh mẽ nhất của nó. Trong hành trình đó, tôi đã đi qua nhiều không gian, và mỗi nơi chạm vào tôi theo một cách rất khác.
🏭 Bài học về Kỷ luật: Năm năm tại Nhà máy FDI
Tôi từng đắm mình hàng ngày trong các nhà máy của một trong hai mươi doanh nghiệp FDI đầu tiên tại Việt Nam. Suốt năm năm, tôi làm việc cùng những con người kỹ tính, lặng lẽ, bền bỉ. Họ không nói nhiều, nhưng ánh mắt họ luôn dõi theo tiến độ, chất lượng, và sự trơn tru của quy trình. Ở đó, mọi thứ chỉ xoay quanh cái gọi là hiệu suất. Chính nơi ấy dạy tôi về tính kỷ luật, sự nhẫn nại và sức mạnh của sự im lặng.
🏦 Sự Tỉnh táo dưới Áp lực: Các phòng họp Ngân hàng
Tôi cũng từng căng não hàng giờ liền trong phòng họp của một trong những ngân hàng có vốn hóa lớn nhất Việt Nam. Nơi ấy, tôi gặp những người sắc sảo, quyết đoán – họ sống bằng dữ liệu, nói chuyện bằng chỉ số, và đưa ra quyết định dựa trên kỳ vọng tài chính. Ở đó, mọi biểu cảm đều được “kiểm soát”, và mối quan tâm lớn nhất luôn xoay quanh rủi ro, lợi nhuận, tốc độ tăng trưởng. Tôi học được ở họ sự tỉnh táo và khả năng ra quyết định dưới áp lực – nhưng cũng nhìn thấy rõ sự lạnh lẽo khi cảm xúc con người bị đặt sau thành công.
💼 Giữ vững Lòng tin: Khi trở thành người Lãnh đạo
Và rồi, cũng đến lúc tôi không còn chỉ là người thực thi, mà trở thành người lãnh đạo. Trở thành Giám đốc điều hành (CEO) một công ty truyền thông trong giai đoạn tăng trưởng nhanh đồng nghĩa với việc không chỉ xử lý công việc, mà còn gánh vác cảm xúc của người khác, và liên tục điều chỉnh kỳ vọng, năng lực, và giới hạn – của chính mình và của đội ngũ. Tôi từng nghĩ điều khó nhất của lãnh đạo là ra quyết định. Nhưng hóa ra, điều khó nhất lại là giữ được lòng tin – cả với người khác, lẫn với chính mình. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu rằng: văn hóa doanh nghiệp không nằm trên tài liệu, mà nằm trong cách mình đối diện với những mâu thuẫn rất người, giữa áp lực tăng trưởng và sự tử tế.
🔄 Giao lộ chênh vênh: Khi đỉnh cao không còn là đích đến
Nhưng đỉnh cao của sự nghiệp, hóa ra, lại là nơi cô độc nhất. Sau tất cả những con số, những hợp đồng, những quyết định dưới áp lực cao độ, tôi nhận ra mình đã tiến rất xa – không phải khỏi điểm xuất phát, mà khỏi chính bản thân mình. Có những ngày, khi bước ra khỏi phòng họp, cái cảm giác thành công bỗng dưng vụn vỡ. Tôi đứng trên một vị thế mà mọi người mơ ước, nhưng lại không thể gọi tên được cảm xúc trống rỗng đang bao phủ lấy mình. Tôi đã chiến đấu để xây dựng một tổ chức lớn mạnh, nhưng lại quên mất cách lắng nghe tiếng nói rất nhỏ, rất cũ kỹ của chính mình, cái tiếng nói từ những năm hai mươi tuổi – thuần khiết, không bị đóng khung bởi bảng cân đối kế toán hay chiến lược tăng trưởng. Tôi đã đạt được danh xưng **”người lãnh đạo”**, nhưng lại trở thành một người thực thi cho những kỳ vọng của thị trường và của chính cái tôi quá lớn. Đó là lúc những mâu thuẫn bên trong lên đến cao trào, đẩy tôi vào một giao lộ chênh vênh: Khi bạn có tất cả mọi thứ để đi tiếp, nhưng lại không tìm thấy một lý do đủ lớn để dừng lại và hỏi: Mình thực sự đang đi đâu? Và chính trong khoảng lặng đầy bất an đó, tôi quyết định rẽ hướng – tìm về một không gian nơi tôi có thể đối diện trực tiếp với những câu hỏi nền tảng nhất, tìm lại những phiên bản đã bị bỏ quên của mình, trước khi chúng bị che mờ bởi khói bụi của sự nghiệp. Chính bục giảng, nơi tôi gặp những người trẻ đang chập chững, lại trở thành tấm gương phản chiếu sắc nét nhất.
🧑🎓 Học lại chính mình: Trên bục giảng
Quay lại giảng đường, tôi có cơ hội đối diện với một thế hệ chưa thật sự biết mình là ai – nhưng chất chứa nhiều khát khao được hiểu, được lắng nghe. Các bạn sinh viên đến lớp với những ánh mắt chưa định hình, những câu hỏi không lời, và cả sự bất an được che giấu sau vẻ tự tin bề ngoài. Ở đó, tôi không chỉ giảng dạy – mà bắt đầu học lại chính mình, bằng cách trả lời những câu hỏi mà trước đây tôi từng bỏ qua.
Nhìn lại một chặng đường
Có những khoảng lặng rất dài không ai nhìn thấy – những quãng thời gian bên ngoài tưởng như trống rỗng, nhưng bên trong lại đầy chuyển động. Nhìn lại, không khó để thấy rằng con đường tôi đi không phải là một đường thẳng tuyến tính. Và cũng thật dễ để người khác nghĩ rằng tôi đã từng lạc lối – tất nhiên, đó là bởi vì họ không biết.
“Not all those who wander are lost.”
Hạnh phúc không nằm ở nơi ta đến, mà ở cách ta đi. Không phải ai lang thang cũng là người mất phương hướng. Có những người đi đường vòng, vì họ muốn thấy nhiều hơn. Và tôi tin rằng mỗi lần rẽ hướng không phải là một lần thất bại, mà là một cơ hội để hiểu rõ hơn về chính mình. Không có đoạn đường nào là thừa nếu bạn đủ tinh ý để lắng nghe điều cuộc sống thì thầm.
💎 Định nghĩa lại Sự Giàu có
Tôi không theo đuổi sự giàu có bằng con số. Tôi từng gặp những người có đủ mọi thứ trong tay, nhưng khi đi qua họ, tôi không cảm thấy gì – ngoài sự trống rỗng.
Giàu có thật sự là sự phong phú về tâm hồn và tri thức. Người nghèo nhất là người chỉ có của cải.
⛰️ Bốn ngọn núi và Lựa chọn Cuộc sống
Tôi nhớ đến một ví dụ mà Đức Phật từng kể. Ngài nói: nếu có bốn ngọn núi khổng lồ, đang từ bốn phía tiến đến – chậm rãi, im lặng, nhưng chắc chắn – nghiền nát mọi sinh linh trên đường đi, thì bạn sẽ sống thế nào, nếu biết mình là người đang đứng giữa đó? Không ai tránh được cái chết. Điều làm nên khác biệt, là chúng ta sống thế nào trước khi nó đến.
Nếu biết mình chỉ còn một ngày để sống, ta sẽ không tiêu phí nó cho sự hơn thua, phô trương hay giả tạo. Ta sẽ sống như thể từng khoảnh khắc đều là đoạn cuối – và cũng là khởi đầu sâu sắc nhất cho một đời đáng sống. Tôi đọc lại đoạn ấy và nghĩ về mình. Về những người trẻ mình gặp trong lớp. Về những người bạn cũ, lạc hướng trong ánh đèn sự nghiệp bên ngoài và chênh vênh với bóng tối bên trong. Và tôi hiểu rõ hơn một điều:
“You are who you choose to be. Bạn chính là người mà bạn lựa chọn để trở thành. Không phải ai cũng có đặc quyền chọn từ đầu. Nhưng ai cũng có thể chọn lại từ hôm nay. Tôi chọn hành trình của mình – không vội, không phô trương, không cần khẳng định. Vì tôi hiểu rằng: “Happiness is a journey, not a destination.” Hạnh phúc không nằm ở nơi ta đến, mà là cách ta đi.
🌱 Phép màu của Tỉnh thức
Và hơn hết, tôi học cách trân trọng từng bước chân, từng hơi thở, từng đoạn viết, từng buổi giảng. Tôi không chờ một phép màu. Vì chính việc được sống, được bước đi, được thấy, được hiểu – đã là một phép màu rồi.
“The real miracle is not to walk on water or in thin air, but to walk on earth.” Phép lạ không phải là đi trên mặt nước hay bay trên không, mà là đi trên mặt đất – trong chánh niệm, với trái tim tỉnh thức.
— Thích Nhất Hạnh
Hành trình của tôi, nhìn từ bên ngoài, có thể là một chuỗi những lần rẽ ngang. Nhưng nhìn từ bên trong, nó là một dòng chảy không ngừng nghỉ, luôn hướng về sự chân thật và giàu có về tâm hồn. Nó dạy tôi rằng, phép màu không nằm ở điểm đến, mà ở từng bước chân tỉnh thức trên mặt đất. Nó cũng chỉ ra rằng, tất cả những va vấp, những khoảnh khắc chênh vênh, những lần lạc lối tưởng chừng như vô nghĩa, hóa ra lại là những mảnh ghép duy nhất tạo nên bức chân dung trọn vẹn của chính mình.
Và câu hỏi tôi muốn gửi lại cho bạn, người đang đồng hành cùng tôi trên những trang viết này, là:
💌 Bạn đang đi trên con đường của riêng mình như thế nào?
Hãy chia sẻ cùng tôi những chiêm nghiệm của bạn. Vì tôi tin, mỗi hành trình, dù đi thẳng hay rẽ ngang, đều xứng đáng được lắng nghe và tôn trọng.
#YouAreWhoYouWantTo
#NotAllThoseWhoWanderAreLost
#FourMountains
#TrueWealth
#ThíchNhấtHạnh
#TỉnhThức
#HànhTrìnhCáNhân
#NguyễnLêAnhDuy

Bình luận về bài viết này