Tôi tìm thấy chiếc USB cũ nằm sâu dưới đáy hộp. Một vật tưởng chừng vô tri, đã nằm im lìm cả chục năm trời. Tò mò cắm vào, màn hình hiện lên một folder quen thuộc: “Nhạc Yêu Thích”. Chiếc USB nhỏ bé ấy, ngón tay chạm vào thấy vỏ nhựa đã ố màu, nhưng nó lại giữ nguyên vẹn một kho tàng cảm xúc của một thế hệ.

Những người 8x, 9x đời đầu như chúng tôi, làm gì có 4G, 5G hay Spotify như bây giờ. Wifi cũng hiếm, nên âm nhạc là thứ phải được “tải” về, lưu vào máy tính, điện thoại, hay những chiếc USB nhỏ – cất kỹ như một vật quý. Đó là cách ta trân trọng một ca khúc: phải tốn công tìm kiếm, chờ đợi, phải biết giữ gìn những file MP3 chất lượng.

Cứ thế, tôi lướt qua danh sách dài, và vô thức nhấp chuột vào bài “Rồi từ đây”. Giọng hát của Ngọc Linh cất lên, và mọi thứ dừng lại. Cả một trời ký ức ùa về không báo trước, đặc biệt là hình ảnh về tổng đài 1080 của điện thoại bàn. Những đêm xưa, một ai đó đã từng gọi đến, yêu cầu phát bài này, tặng cho tôi qua số điện thoại.

Tôi biết, đó có lẽ là “em”—người từng đi ngang qua tuổi trẻ tôi một cách thầm lặng như một bản nhạc. Không cần những lời hứa hẹn ồn ào hay phô trương trên mạng xã hội, chỉ là một bài hát được chọn kỹ để nói thay điều chưa nói. Cái đẹp của tình cảm ngày ấy nằm ở sự tinh tế và giấu kín. Nó khiến ta hiểu được những lớp nghĩa nằm sâu bên dưới những hành động tưởng chừng giản đơn.

Ký ức là thế. Nó không cần lời mời, chẳng cần báo trước. Chỉ một giai điệu quen thuộc, một cái tên đã ngủ yên, hay một dòng file MP3 hiện lên là đủ để mọi thứ sống dậy. Cái cảm giác bất ngờ và ấm áp khi nhận ra mình đã từng được ai đó lặng lẽ nghĩ đến, lặng lẽ trân trọng như thế, nó vẫn vẹn nguyên. Những điều nhỏ bé, âm thầm ngày ấy lại khiến ta nhớ mãi, nhớ kỹ hơn mọi ồn ào sau này.

Tôi khẽ mỉm cười. Bản nhạc ấy chưa bao giờ dừng lại. Nó vẫn chảy, một cách âm thầm và kiên nhẫn, chỉ chờ một dịp như hôm nay để hiển hiện như một nhịp thở cũ, chậm rãi và thân quen. Gửi một lời cảm ơn về quá khứ, cảm ơn một người đã từng tinh tế đến mức chọn đúng nốt nhạc, đúng thời điểm để gửi đến tôi.

Dù giờ đây mỗi người đã đi trên một con đường riêng, có thể chẳng còn liên lạc, có thể đã quên mất cả tên nhau… nhưng tôi tin những yêu thương thầm lặng, chân thành ấy vẫn đang là một phần định hình nên con người trưởng thành của mình. Tôi mong, ở một nơi nào đó, em cũng đang an yên, hạnh phúc với những nhịp thở cũ của riêng em.

Ảnh đại diện Anh Duy Nguyễn Lê

Được xuất bản bởi

Categories:

Bình luận về bài viết này